32 bài viết của tập thể 12A11, chia làm ba chuyên mục. Bấm vào một bài để đọc ngay tại chỗ.
“Sự sống bắt đầu từ cõi chết, hạnh phúc hiện hình từ những gian khổ hi sinh, trên đời này không có con đường cùng chỉ có những ranh giới, điều cốt lõi là chúng ta có đủ kiên nhẫn để vượt qua khỏi ranh giới đó hay không”. Thật đúng như vậy, một người muốn đi đến thành công phải vượt qua ranh giới của sự trưởng thành. Và người mà có thể giúp ta bước qua khỏi ranh giới ấy không ai khác chính là những người thầy, người cô - điểm tựa to lớn để chúng em vững vàng bước đến đài vinh quang.Thầy cô – hai tiếng gọi nghe sao mà thân thương quá là người đã nâng bước chúng em trên con đường bước đến tương lai đầy hoa hồng và chông gai. Ánh sáng mà thầy cô mang đến cho chúng em thật ấm áp, hiền hòa tựa như ánh ban mai sưởi ấm lòng người vậy. Thầy cô không quản ngại khó khăn, theo năm tháng với bao bộn bề vất vả vẫn cố gắng hoàn thành tốt sự nghiệp trồng người của mình, đưa những chuyến đò mà hành khách là chúng em – những đứa trẻ còn ngây ngô, bồng bột và thơ dại để đi đến bến bờ tương lai. Ai rồi cũng sẽ lớn khôn, dù muốn hay không thì thời gian vẫn như một đường thẳng không có điểm dừng, như những con sóng êm đềm nối tiếp nhau làm xóa nhòa đi mọi dấu vết trên cát. Tương lai rồi cũng sẽ đến, bánh xe thời gian đã trôi qua sẽ không thể quay lại được giống như tuổi hồng trôi đi chắc chắn sẽ không thể nào níu kéo lại chỉ còn những hoài niệm mong manh. Vì thế chúng em luôn mong muốn thời gian trôi như một chiếc đồng hồ cát, vì khi từng hạt cát đã rơi xuống hết thì có thể trở ngược dòng chảy để trở về lại cột mốc ban đầu. Đồng hồ cát chứa đựng ý nghĩa của thời gian, chứa đựng tất cả những gì xảy ra trong cuộc đời bạn và chúng em cũng không thể thoát khỏi vòng xoay số phận của nó. Tập san mang tên “ĐỒNG HỒ CÁT” đong đầy những ước muốn của 40 con tim cùng chung nhiệt huyết đều trông mong và hi vọng rằng mỗi khi nhìn lại từng hồi ức được lưu giữ trong tập san này nó sẽ giống như một cổ máy thời gian đưa chúng em trở về với quá khứ với những ngày tháng mộng mơ tươi đẹp nhất trong cuộc đời. Mong rằng tất cả mọi người khi thưởng thức những dòng lưu bút của tập thể lớp 12A11 sẽ có thể cảm nhận được những tâm tư, tình cảm vô cùng trong sáng ấy và đâu đó sẽ tìm thấy được một chút nào đó hình bóng của mình và những kí ức một thời không thể nào quên.
Lọc theo chuyên mục, hoặc cứ đọc lần lượt từ trên xuống.
“Đồng hồ cát chứa đựng ý nghĩa của thời gian — và tất cả những gì đã xảy ra trong đời bạn.”Lời ngỏ · Tập san 12A11
Khởi đầu là đáng sợ và kết thúc thường là buồn, nhưng đó là những thứ tốt nhất mà bạn có suốt thời trung học đặc biệt là những năm cuối cấp kết thúc cuộc đời học sinh mở ra một trang sách mới cho mỗi con người. Bản thân ta luôn biết rằng mỗi khi nhìn lại về quá khứ có những lúc nước mắt rơi và có cả những nụ cười nở trên môi, nhưng sau tất cả chúng ta đành phải nói lời chia tay. Những kỉ niệm về trường, lớp về thầy cô, bạn bè đó là những hồi ức vô cùng đẹp đẽ của một của cuộc đời học sinh… chắc chắn rằng sẽ không bao giờ được trải qua lần thứ hai trong một đời người. Tập san này vừa là nơi lưu lại bức tranh đa màu sắc của quãng đời học sinh tươi đẹp và cũng là nơi để mỗi học sinh có thể bày tỏ tâm tư, tình cảm của bản thân đối với bậc thầy cô cũng chính là người cha người mẹ thứ hai, những con người luôn chịu thương chịu khó, tận tuỵ dốc hết sức lực, trí tuệ để truyền đạt những gì tinh tuý nhất cho chúng ta được cập đến bến bờ hạnh phúc, thành công. Cuối cùng xin thay mặt toàn thể học sinh của lớp 12A11 (niên khoá 2014-2017) chúng em xin gửi đến quý thầy cô lời tri ân chân thành nhất, cảm ơn thầy cô trong 3 năm vừa qua đã dìu dắt, dạy dỗ cho chúng em những gì tốt nhất và xin chúc toàn thể quí thầy-cô đang công tác tại trường THPT Số 1 Tư Nghĩa có một sức khoẻ thật tốt, luôn tâm huyết với nghề để luôn tạo ra những thế hệ học sinh vừa có đức vừa có tài. Dù mai sau khi bước chân trên đường đời thành công hay thất bại đi chăng nữa chúng em vẫn luôn khắc ghi những công ơn của thầy cô, nhà trường đã tạo nền tảng vững chắc giúp chúng em tự tin và có thể đứng lên sau những lần vấp ngã trong cuộc đời.
Tập thể 12A11(2014-2017) xIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN
Mến chào tập thể lớp ta
12A11 ngôi nhà thân thương
Cùng nhau ngồi dưới mái trường
Mang tên Tư Nghĩa 1 mến thương trong đời
Ham học nhiều hơn ham chơi
Kính thầy mến bạn đồng thời chăm ngoan
Nam sinh phong thái đàng hoàng
Yêu thương đoàn kết học càng giỏi hơn
Tập thể gắn bó keo sơn
Giúp nhau học tập tiến lên từng ngày
Nữ sinh tình cảm tràn đầy
Nêt́ na thuỳ mị yêu thầy mến cô
Vô tư sinh hoạt đùa nô
Liên hoan văn nghệ tặng cô tặng thầy
Cho cô gởi mấy lời này
Chúc cho cả lớp tràn đầy niềm vui
Lòng cô canh cánh không nguôi
Các em học giỏi nên người mai sau
Kỳ thi sắp đến cùng nhau
Quyến tâm thi đạt điểm cao ngất trời./.
Tư Nghĩa, tháng 11/2016
Ngoài kia trời đã bắt đầu se lạnh, những hạt mưa rơi rơi trên tán cây, ngại ngùng những chiếc lá vàng bay bay theo gió. Làn gió nhẹ khẽ lung lay tà áo ai trên đường về, trong lòng em lại bồi hồi những cảm xúc khó tả. Em chợt nhận ra rằng một mùa thu tựu trường nữa trôi đi nhường chỗ cho mùa đông đầy lạnh giá, bỗng giật mình hết đông này không bao lâu nữa em sẽ rời khỏi ngôi trường Tư Nghĩa thân yêu này. Nghĩ đến đây tim em chợt nhói lên, khóe mắt thấy cay cay, bởi lẽ chính nơi này em đã lớn lên và truỏng thành hơn trong sự dìu dắt, dạy bảo của thầy cô.
Ngôi trường THPT Số 1 T ư Nghĩa-nơi ươm những mầm xanh, những tài năng của quê hương đất nước. Là nơi mà biết bao học trò hằng mơ ước được bước chân vào. Và em cũng là một trong số những học trò ấy. Được bước chân vào ngôi trường Tư Nghĩa là một niềm vinh hạnh và tự hào cho chính bản thân em. Mới đây em chỉ là một cô bé lớp 10 ngây thơ với bao bỡ ngỡ chập chững bước vào trường. Nhưng nhờ công lao dạy dỗ tận tình của thầy cô giờ đây em đã trưởng thành hơn, gần như chuẩn bị được hành trang tự tin trên con đường chông gai phía trước. Chính thầy cô đã tiếp lửa cho em, tiếp sức mạnh để em có thể hoàn thành ước mơ dang dở ấp ủ bấy lâu nay. Như mọi người vẫn thường nói “thầy cô là người lái đò, đưa những con thuyền cập bến bờ tương lai”. Thật đúng như vậy , thầy cô-những người không quản ngại khó khăn, dù bão táp mưa sa vẫn tận tâm hết sức mình đưa “những chuyến đò” cập bến kịp thời gian. Giờ đây sắp phải chia xa mái trường Tư Nghĩa thân yêu này, xa những thầy cô mến thương, không còn được nghe những giờ giảng bài tận tâm của thầy cô, thèm lắm cái cảm giác được kêu lên bảng trả bài, những lần bị nhắc nhở và răn dạy mỗi lúc kì thi đến…..em biết ơn và trân trọng vô cùng những phút giây tuyệt vời ấy. Dù mai sau có cách xa thì những kỉ niệm và lời dạy bảo của thầy cô vẫn luôn hằng sâu trong tâm trí em, là hành trang vô giá sát cánh bên em trên đường đời. Phải làm sao để nói hết nỗi lòng của em trong lúc này, bằng tất cả sự biết ơn và quí trọng em xin gửi lời tri ân sâu sắc đến tất cả quí thầy cô của mái trường Tư Nghĩa yêu thương này. Chúc tất cả thầy cô sức khỏe, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người của mình. Chúc cho ngôi trường Tư Nghĩa 1 ngày càng vững mạnh, tiếp tục phát huy những truyền thống tốt đẹp của nhà trường.
(Tiến Dũng- sưu tầm)
Lớp tôi 12a11, không phải là một lớp chọn và chỉ là một lớp hết sức bình thường thậm chí còn được xem là một lớp học yếu của trường. Nhưng bù lại tất cả các học sinh lớp tôi rất đoàn kết và gắn bó khăng khít với nhau. Tôi vẫn còn nhớ chính xác vào ngày 8-8-2014, những học sinh xa lạ như chúng tôi được xếp chung vào lớp a11. Lúc đầu gặp nhau ai mà chẳng bỡ ngỡ và có cảm giác xa lạ. Nhưng thật kì lạ, chỉ sau một thời gian nhắn tất cả chúng tôi đã hòa đồng với nhau và thân thuộc như đã quen biết nhau từ rất lâu. Thời gian trôi qua thật nhanh, một năm, hai năm và đây đã là năm thứ ba chúng tôi học chung với nhau. Biết bao nhiêu ki niệm vui buồn mà chúng tôi đã trải qua cùng nhau. Không chỉ là những nụ cười trên môi mà còn có cả những giọt nước mắt lăn trên má. Trải qua hơn hai năm rồi, tôi nghĩ giữa chúng tôi giờ chẳng còn khoảng cách gì nữa. Chúng tôi giờ đây như đã hòa thành một, một tập thể thống nhất, một gia đình đoàn kết và dường như đã chung nhịp đập hơi thở. Tôi biết đến giờ phút này, chắc hẳn vẫn còn những bất đồng xích mích giữa một số thành viên nhưng những điều ấy chẳng thể ngăn lại những tình cảm gắn kết, những kỉ niệm khó phai và làm chúng tôi thêm xích lại gần nhau hơn. Gần nhau để cùng học tập, cùng chia sẽ, cùng lắng nghe và cùng vượt qua khốn khó. Và cũng chính từ những tình cảm này mà giờ đây, những ngày cuối cấp những ngày trôi nhanh như chốt lát này, trong tôi và tất cả các bạn điều lắng động điều nôn nao cảm thấy lo sợ, luyến tiếc tất cả mọi thứ. Từ những giây phút bối rối bỡ ngỡ, là lẫm gần đầu gặp mặt đến những giâp phút cãi vả, bất hòa hay những lúc ngây ngô đùa giỡn, tất cả giờ bỗng dưng thật quí giá thật thiên liêng, thật đáng ghi nhớ và chắc có lẽ cũng chẳng thể quên được dù chỉ là một kí ức nhỏ bởi vì với chúng tôi chỉ cần là kí ức thì lúc nào cũng đáng được trân trọng và ghi nhớ. Thật buồn! Tự nhiên viết đến đây tay tôi bỗng run làm rối bời, hơi thở dần trở thành tiếng nấc. Tôi rất sợ, sợ sẽ lỡ quên đi một gương mặt nào đó, một cử chỉ nào đó hay hình bóng ai đó. Và sau này trên đường đời đến tập thể gắn kết này những gương mặt tôi không quên lúc này sẽ lạc nhau, trở thành những người xa lạ như chưa từng quen biết. Đừng nói là nghĩ ngay cả viết lúc này với tôi cũng chẳng hề dễ dàng. Thật là kinh khủng! Tuy vậy, trong tôi vẫn giữ một niềm tin răng điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra, sẽ không bao giờ, không bao giờ có thể xảy ra và cũng không được phép xảy ra. Tôi yêu tập thể này, tập thể tinh nghịch, đáng yêu và “ độc “ nhất thể giời này.
VÈ LỚP TÔI
Nghe vẻ nghe ve
Nghe vè A chó(chót)
Rất là gắn bó
Trai, gái lại xinh
Vui tính, nhiệt tình
Ai ai cũng mến
Mỗi lần nhắc đến
Là đủ chuyện vui
Từ việc học hành
Đến trò nghịch ngợm
Bản tính lì lợm
Chẳng nể một ai
Trừ một thiên tài
Minh Trâm bất hủ
Không một đối thủ
Nghiêm khắc mạnh tay
Với bao cách hay
Để mà khống chế
Ra một tập thể
Vững mạnh như nay
Nói đến hát hay
Ở đây có đủ
Nhạc mới, nhạc cũ
Tất cả đều chơi
Hơi chút điệu đà
Là Huy lớp trưởng
Lĩnh vực tư tưởng
Có Tuyền “baby”
Không chút cầu kì
Nhẹ nhàng dễ hiểu
Nói đến tạo kiểu
Là Pháp bí thư
Cứ thích làm nư
Nhưng mà nhiều chuyện
Cứ thích thể hiện
Cũng rất dễ thương
Phong thái bất thường
Là Lệ thư kí
Anh-Lí rất giỏi
Nhưng lại yêu văn
Nói đến đáng khen
Là Luyến thủ quỹ
Tính người rất kĩ
Trong mọi chi tiêu
Nói đén tiểu yêu
Là Thoa tinh nghịch
Hay té lịch bịch
Là Hạ xinh xinh,
Hay nói linh tinh
Là anh Ba Tiếng
Thích là ý kiến
Nàng Quyến “cute”
Hay thích chấp phe
Là Nhân hai mí
Thiên tài đạo lí
Là bố Việt Anh
Chuẩn mực đàn anh
Là Hoàng cao ráo
Tính hay bố láo
Là Tần đại ca
Đôi lúc ôn hòa
Là Thẩm cao cơ
Hay hát vu vơ
Là Ngân văn thể
Tính hay kể lể
Là Mỵ “tomboy”
Đôi lúc loi nhoi
Cặp đôi Kế-Thủy
Dáng hơi sư tỉ
Là chị Kim Hương
Nói năng dễ thương
Là Sương công chúa
Giống như hai lúa
Là Dũng và Cương
Hay thích soi gương
Là em Trâm “lép”
Tính hay bếp xếp
Là Nhật thiên lôi
Luôn được ghép đôi
Liên-Kiên đứng nhất
Không ưa khuất tất
Là Tài lão gia
Bản tính kêu ca
Nàng Duyên kiều diễm
Không chút khuyết điểm
Là bé Vy “lông”
Chẳng thích kể công
Là em Vy múp
Cứ hay núp núp
Là Hữu nhà ta
Người xương với da
Là Hà người mẫu
Tính hay khắc khẩu
Huyền-Hồng hơn thua
Không thích chanh chua
Là Vương điềm đạm
Khí chất tàm tạm
Là Diệu tiểu thư
Không thích lắc lư
Quang Huy trầm tính
Hai má phúng phính
Nàng Ánh đoan trang
Tính nết khô khan
Thu Vy là nhất
Nên đừng đánh mất
Những tố chất riêng
Tạo nên danh tiếng
Lớp mình tiên phong.
Ngoài kia trời đã bắt đầu se lạnh, những hạt mưa rơi rơi trên tán cây, ngại ngùng những chiếc lá vàng bay bay theo gió. Làn gió nhẹ khẽ lung lay tà áo ai trên đường về, trong lòng em lại bồi hồi những cảm xúc khó tả. Em chợt nhận ra rằng một mùa thu tựu trường nữa trôi đi nhường chỗ cho mùa đông đầy lạnh giá, bỗng giật mình hết đông này không bao lâu nữa em sẽ rời khỏi ngôi trường Tư Nghĩa thân yêu này. Nghĩ đến đây tim em chợt nhói lên, khóe mắt thấy cay cay, bởi lẽ chính nơi này em đã lớn lên và truỏng thành hơn trong sự dìu dắt, dạy bảo của thầy cô. Ngôi trường THPT Số 1 T ư Nghĩa nơi ươm những mầm xanh, những tài năng của quê hương đất nước. Là nơi mà biết bao học trò hằng mơ ước được bước chân vào. Và em cũng là một trong số những học trò ấy. Được bước chân vào ngôi trường Tư Nghĩa là một niềm vinh hạnh và tự hào cho chính bản thân em. Mới đây em chỉ là một cô bé lớp 10 ngây thơ với bao bỡ ngỡ chập chững bước vào trường. Nhưng nhờ công lao dạy dỗ tận tình của thầy cô giờ đây em đã trưởng thành hơn, gần như chuẩn bị được hành trang tự tin trên con đường chông gai phía trước. Chính thầy cô đã tiếp lửa cho em, tiếp sức mạnh để em có thể hoàn thành ước mơ dang dở ấp ủ bấy lâu nay. Như mọi người vẫn thường nói “thầy cô là người lái đò, đưa những con thuyền cập bến bờ tương lai”. Thật đúng như vậy , thầy cô-những người không quản ngại khó khăn, dù bão táp mưa sa vẫn tận tâm hết sức mình đưa “những chuyến đò” cập bến kịp thời gian. Giờ đây sắp phải chia xa mái trường Tư Nghĩa thân yêu này, xa những thầy cô mến thương, không còn được nghe những giờ giảng bài tận tâm của thầy cô, thèm lắm cái cảm giác được kêu lên bảng trả bài, những lần bị nhắc nhở và răn dạy mỗi lúc kì thi đến…..em biết ơn và trân trọng vô cùng những phút giây tuyệt vời ấy. Dù mai sau có cách xa thì những kỉ niệm và lời dạy bảo của thầy cô vẫn luôn hằng sâu trong tâm trí em, là hành trang vô giá sát cánh bên em trên đường đời. Phải làm sao để nói hết nỗi lòng của em trong lúc này, bằng tất cả sự biết ơn và quí trọng em xin gửi lời tri ân sâu sắc đến tất cả quí thầy cô của mái trường Tư Nghĩa yêu thương này. Chúc tất cả thầy cô sức khỏe, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người của mình. Chúc cho ngôi trường Tư Nghĩa 1 ngày càng vững mạnh, tiếp tục phát huy những truyền thống tốt đẹp của nhà trường.
Thời gian đã lắng chuyện xưa
Bỗng dưng khơi dậy như vừa hôm qua
Tim đau, đau mãi không nhòa
Bao nhiêu kỉ niệm loay xoay chưa mờ
Dặn lòng nhốt chuyện ngày thơ
Ướp hương điểm phấn chuyện giờ hay hơn.
( Duy Tài)
Bước tới phòng thi chẳng học bài
Lí văn dưới áo, hóa bên hông
Lom khom dưới cuối, tiêu vài chú
Khám xét thu phao, lượm mấy chồng
Thấy thế đau lòng, cô thắc mắc
Ở nhà không học, cứ rong chơi
Tại ai nông nỗi bài bị chéo
Kết quả trời ơi không với không.
Nguồn: B. Quyến
Nhắm mắt lại mình sẽ thành người lớn
Em theo cô đi học trường làng!
Mây trắng trôi trên trời làm điểm tốt.
Cô giận em rồi mấy bữa không sang...
Có một kẻ luôn nhớ về quá khứ
Tuổi thơ trôi như mây trắng trên đầu.
Cô giáo nhỏ của một ngày xưa cũ
Lâu lắm rồi tưởng đã bặt tin nhau.
Về vườn xưa thổi lên cơn gió.
Lá rơi, ghi dấu một nụ cười.
Nhắm mắt ngỡ mình lạc vào cổ tích.
Sổ điểm hôm nào sao bỗng thiếu tên tôi?
(Sưu tầm : Quốc Nhật)
Khi mà những khoảng cách còn có thể đi được bằng thời gian và địa lí thì những khoảng trống chỉ còn là kỉ niệm, đó chính là khoảng trống vĩnh viễn không bao giờ lấp đầy.
Bữa tiệc nào cũng có lúc tàn, cuộc gặp gỡ nào cũng có lúc phải chia xa. Chúng ta gặp tại đây dưới mái trường Tư Nghĩa I này, có lẽ là một định mệnh, định mệnh ấy đã gắn kết chúng ta thành một gia đình đoàn kết đầy yêu thương. Và rồi không có gì là mãi mãi, thời gian trôi qua cùng với bao bộn bề suy nghĩ, lo toan trong những năm tháng cuối cấp bất chợt nhận ra rằng sắp phải xa gia đình 12A11 này. Mỗi một thành viên phải tìm ngã rẽ riêng cho cuộc đời mình, phải theo đuổi và hoàn thành ước mơ ấp ủ còn dang dở. Thời gian trôi đi mà không chờ đợi một ai, cứ theo cuồng quay mà cuốn trôi mọi thứ để rồi đến lúc chia xa có buồn, có nhớ, có luyến tiếc thì cũng chẳng níu giữ được nữa.
Chúng ta 40 con người một lớp học, đôi khi có bất đồng quan điểm, có những lúc kề vai sát cánh bên nhau, có lúc buồn, lúc vui, lúc khóc, lúc cười…Phải chăng chính những điều như vậy đã xích chúng ta lại gần nhau hơn, để giờ đây sắp chia xa chợt nhận ra còn nợ nhau một ánh mắt, một nụ cười, một lời cảm ơn cả một chút quan tâm dành cho nhau nữa. Vậy mà mãi đến hôm nay ta mới nhận ra điều đó
“ Có những người bạn phút cuối mới thành thân
Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ
Trang lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ
Hồi hộp đưa, hồi hộp đợi để lại ngóng trông .”
Mọi luyến tiếc sẽ trở nên day dứt, mọi lỗi lầm sẽ bỗng dưng quên hết. Vì muộn rồi, tất cả không còn kịp, dù chỉ để nói “tạm biệt” vào vai nhau. Rồi mai đây, mỗi đứa một nơi, hòa mình vào tấp nập của dòng đời. Ai còn nhớ đến ai?
Thu Vy
Tôi lớn lên cùng tuổi thơ của tôi
Cùng những con đường đạp xe không mệt mỏi
Những buổi chiều “dịu dàng không chịu nổi”
Những cái tên như khắc chạm trong đầu
Cứ ngỡ rằng mình đã lớn từ lâu
Sao càng lớn càng mơ về thơ ấu?
Lấy ngây thơ trèo me, nhặt sấu
Làm thước đo cho những quãng đời
Tôi như người của năm tháng xa vời
Nhặt nhạnh những cũ xưa gom góp về thực tại
Tập làm người với những điều khôn dại
Tập nhìn đời nhân hậu như trẻ thơ
Cô bé con hai bím tóc ngày xưa
Luôn nhìn tôi (thật buồn cười!) nghiêm nghị
Tôi có quên, có quên gì không nhỉ:
Ngôi nhà thân yêu nuôi lớn những ước mơ
Câu chuyện kể đêm mưa với kết thúc bất ngờ
Những trò chơi triền miên bên đống cát
Đêm lửa trại người đàn, người hát
Ngày ra trường nước mắt đẫm vai nhau...
Tôi bước đi về nơi đâu, nơi đâu
Cũng thấy mình bé hơn cô bé có hai bím tóc
Nhớ về tuổi thơ mình và khóc
Và lớn lên...
(Sưu tầm: Thu Hà)
Biết tuổi thơ có trở lại hai lần
Mà tiếng trống trường chiều nay nghe bỡ ngỡ
Ta như chiếc lá bàng sau gió bão
Đợi âm thầm hình bóng tuổi thân yêu.
Ta nhớ từng viên lá phủ mờ rêu
Lũ chim sẻ ê a ngoài cửa sổ
Những hàm số ngổn ngang trên trang vở
Bài viết nào xộc xệch những câu văn
Quả bàng xanh ấp ủ những tháng năm
Ta đợi hoài ước mơ chưa chín nỗi
Cái đáo, hòn bi, tiếng chim vồi vội
Trốn tìm nhau ngang dọc tiếng nói cười
Nắng nghịch ngầm dấu nét chữ xinh tươi
Mai hờn dỗi tìm mấy ngày chẳng thấy
Cái bím tóc đuôi gà hoe hoe ấy
Còn cong môi ngúng nguẩy nửa hay không ?
Đâu bài thơ ta viết mãi chưa xong
Thời gian lấp kính dần bao trang vở
Hoa bừng trắng rồi đến mùa phượng đỏ
Ngày xa trường ánh mắt cứ rưng rưng
Giữa cuộc đời bè bạn vắng nhau luôn
Để mỗi bận hoa cúc vàng trước ngõ
Tiếng trống xui nhớ nôn nao trường cũ
Thơ gieo vần bát ngát sắc vàng thu...
(Văn Kiên)
Lớp của mình giống như một bàn tay
Có ngón dài
Ngón ngắn
Nhưng khi thốt ra một lời la mắng
Nào phải đâu thầy thương thầy ghét khác nhau
Thuộc ngày sinh
Thuộc cả những nỗi đau
Gắng lo toan '' đền'' cho từng chút một
Lớp thì nghèo
Những ngày mưa ướt dột
Tiếng đọc bài luống cuống... chữ nhòe tay
Có thể lúc này con chưa thể hiểu ngay
Những khát khao gắng với dòng phấn trắng…
Có thể con giận thầy
Bởi những câu trách mắng:
Lâu lắm rồi
Quên nghiêm khắc của người CHA!
Một mai kia rồi con sẽ xa "nhà"
Bươn chải cuộc đời nhiều khó nhọc
Có thể lúc nào...
Con hiểu ra những điều đã học
Hiểu những la rầy
Sẽ không ai nhắc nữa mai xa
(Sưu tầm :Kiều Vy)
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kể đứng trông bến bờ,
" Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dãi dầu nắng mưa
Con đò tri thức thầy đưa bao người,
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
(Sưu tầm Tấn Vương)
Cô Giáo Thùy Trang
Bằng lăng vẫn đứng sân trường
Người xưa đã dạy bây giờ nơi đâu
Tóc xanh buông xõa hiền hòa
Mảnh mai thấp thoáng áo dài xinh xinh
Tính hay nghiêm khắc dặn dò
Tấm lòng thương mến chở che học trò
Cô tên Trịnh Thị Thùy Trang
Dạy em môn toán hồi năm lớp 10
Đôi môi chím chím hay cười
Giành bao tri thức gởi nơi học trò
Nay xa nhưng chẳng hề quên
Công lao dạy dỗ khuyên răn nên người
Mong cô vui sống bình yên
Luôn luôn tâm huyết ở nơi trồng người
(Thúy Quỳnh)
Bao dòng lưu bút mãi còn đây
Tuổi thơ áo dài khát vọng đầy
Thấu hiểu tình thương người xa lạ
Ơn thầy nặng lắm tựa bao la.
KIM NGÂN
Ngẩn ngơ phượng nở hồng tươi
Tóc ai nay đã đổi màu sang thu
Bao năm vẫn đứng nơi này
Bảng đen, phấn trắng mãi còn bên nhau
Da nâu nắng xạm một màu
Nghiên nghiên bóng dáng người thầy thân quen
Quan tâm, dạy dỗ "con" người
Xem như phụ tử hết lòng chăm lo
Sớm hôm nâng đỡ bước người
Từng câu, từng chữ một lòng yêu thương
Bao nhiêu trí thức đạo người
Tận tâm truyền đạt không cần ghi công
(Thúy Quỳnh)
ƠN ĐẢNG & BÁC HỒ
Nhờ có Bác soi đường chỉ lối
Nên nước nhà nay mới yên vui
Cùng dân chia ngọt sẻ bùi
Vượt qua gian khó của thời chiến tranh
Bao thế hệ cha anh đi trước
Đã hy sinh để nước mạnh giầu
Nghĩ mà lòng dạ thêm đau
Bao người ngã xuống địa đầu quê hương
Nay có đảng dẫn đường thay Bác
Cùng chung vai gánh vác nước nhà
Thành thị cho tới vùng xa
Cơm no điện sáng nhà nhà vui tươi
Đâu cũng thấy tiếng cười rộn rã
Từ trẻ thơ tới cả cụ già
Vui mừng mở hội gần xa
Tưng bừng đất nước trên đà đổi thay
Dù vẫn thấy đó đây gian khó
Nhưng tựu chung cái khổ vơi nhiều
Nhờ ơn đảng Bác bao nhiêu
Dân nên góp sức bớt nhiều khó khăn.
Xuân có Đảng, tám mươi năm về trước
Lá cờ hồng trên đất nước tung bay
Tám sáu năm, cho đến tận nơi nầy
Dãi gấm vóc từng ngày luôn đổi mới
Niềm tin Đảng mọi người luôn hồ hởi
Dân tộc anh hùng, đối với hiểm nguy
Vững tay chèo lái, chẳng khó khăn gì…
Luôn cảnh giác đến khi thời hội nhập
Bính Thân đến, cảm xúc luôn tràn ngập
Đón xuân về tấp nập phố đông vui
Quận Tám ta ơi, sâu lắng tình người
Mừng tuổi Đảng Dòng Kênh Đôi mở hội
Xuân và Đảng, chủ đề luôn nóng hổi
Như hào quang, sôi nổi đến diệu kỳ
Lớp thanh niên vì đất nước ra đi
Bởi chân lý, không gì hơn độc lập
Cương lĩnh Đảng dấu son không khỏa lấp
Vạch con đường cho đất nước hồi sinh
Ôi thiêng liêng bởi mảnh đất của mình
Đã thống nhất hai miền về một dải…
(sưu tầm)
Vui mừng Đại hội đã thành công
Trí tuệ toàn dân giữ hiệp đồng
Lãnh đạo quên mình xây tổ quốc
Nhân tài góp sức dựng non sông
Đề ra giải pháp như hình mẫu
Thiết lập niềm tin để hóa Rồng
Mãi nguyện theo Người, trung với Đảng
Song hành lịch sử của cha ông!
Mừng xuân mừng đảng quang vinh
Mừng cho đất nước hoà bình tự do
Nhà nhà hạnh phúc ấm no
Trẻ em vui khỏe chăm lo học hành.
Cầu cho tất cả ban ngành
Luôn luôn phát triển để dành chiến công
Toàn dân đoàn kết một lòng
Hướng về với đảng để cùng dựng xây
Dương cao cờ đỏ trong tay
Sao vàng phất phới tung bay rợp trời
Hai ngàn mười sáu đến rồi
Mừng cho nước việt muôn đời vinh quang!!!
(sưu tầm)
Bác Hồ - vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người cha già kính yêu luôn được nhân dân yêu mến, người đã từ bỏ cả tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân của mình để hi sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc giành lại độc lập, tự do cho nước nhà. Đưa đất nước ta, dân tộc ta từng bước thoát khỏi ách đô hộ, áp bức, bóc lột của bọn thực dân, đế quốc, bọn tay sai bán nước, hại nước để trở thành một đất nước độc lập tự chủ dân quyền như hiện nay. Ngày 5/6/1911, khi chỉ là một thanh niên 21 tuổi với ý chí, nghị lực phi thường cùng tấm lòng yêu nước thương dân cháy bỏng, người đã bỏ lại sau lung tất cả để bước chân lên con tàu đô đóc Latouche-Treville rời cảng Nhà Rồng bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước suốt 30 năm của Người. Người đã đi đến rất nhiều đất nước từ Châu Á đến Châu Âu, từ phương Đông đến phương Tây làm tất cả các nghề để học tập và hoạt động cách mạng. Nếu so sánh sự nghiệp đấu tranh chống xâm lăng, bảo vệ tổ quốc kéo daì suốt 30 năm của dân tộc ta là một con tàu giữa đại dương đầy bão tố thì chủ tịch Hồ Chí Minh là vị thuyền trưởng tài ba, sáng suốt, cầm lái đưa con tàu ấy vượt qua muôn trùng sóng gió cập bến bờ vinh quang. Người đã dẫn đường cho những con người Việt Nam anh hung, bất khuất, đát nước Việt Nam nhỏ bé đánh gục hai cường quốc hàng đầu thế giới lúc bấy giờ, hai đế quốc được xem là hai gã “khổng lồ” với tham vọng nuốt chửng cả thế giới với những vũ khí tối tân, hiện đại, những binh linh tinh nhuệ nhất thế giới. Và từ đó đã đưa Việt Nam trở thành một tấm gương sáng cho các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới noi theo. Sự nghiệp cách mạng của Bác được xem như non cao biển rộng thì tấm lòng của Bác là trời xanh mênh mông rộng lớn. Bác vừa là một vị lãnh tụ xuất chúng, vĩ đại, tài ba củ Việt Nam và thế giới nói chung nhưnh cuộc sống của Người lại vô cùng giản dị và đơn giản. Người đã cùng sống, cùng làm việc với dân mình trong điều kiện khó khăn vì với Bác nhân dân là anh em là cha mẹ, là người thân của Người. Và với Bác, ước muốn lớn nhất của cả cuộc đời chính là mong muốn cho đất nước ta độc lập, dân mình thoát khỏi vòng xiềng xích nô lệ. Điều ấy thể hiện rõ nhất qua câu nói tâm huyết:” Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là dân ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành…”. Mục tiêu ấy, lí tưởng ấy là nguồn sức mạnh vô hạn thôi thúc chủ tịch Hồ Chí Minh sống và cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng, giành độc lập cho dân tộc Việt Nam. Ngoài tấm lòng yêu nước nồng nàn, sự hy sinh to lớn thì Bác còn được biết đến là một con người nhân hậu, bao la tình nhân ái. Lúc còn sinh thời Người đã dành tình cảm đặc biệt của mình cho những em nhỏ thiếu nhi – những chủ nhân tương lai của đất nước. Với Bác, các em là những búp măng non cần được nâng niu và chăm sóc cẩn thận. Đồng thời Người còn gửi gắm vào thế hệ này rất nhiều hy vọng, mong muốn. Rằng các em sau này sẽ nối tiếp cha anh luôn cố gắng phấn đấu học tập rèn luyện để xây dựng và bảo vệ đất nước; đưa đất nước ta vươn ra tầm thế giới, sánh vai với các cường quốc năm châu. Từ đây, ta có thể thấy được tấm lòng bao dung và thương dân yêu nước nồng nàn của Bác. Không chỉ lo nghĩ cho dân, cho nước trong thời điểm hiện tại – thời điểm khó khăn bị thực dân xâm lược đô hộ mà còn nghĩ đến vận mệnh, tương lai đất nước sau này. Với tư cách là một học sinh ngồi trên ghế nhà trường. Em sẽ ra sức học tập và rèn luyện theo tấm gương đaọ đức Hồ Chí Minh để góp phần xây dựng nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ngày càng giàu mạnh, vững chắc.
ĐẢNG LÀ MÙA XUÂN TRONG MỖI BƯỚC TA ĐI
Em bảo: Đảng là mùa Xuân,
Gió rét về chuyển cành khô thành mai vàng rực rỡ,
Anh bảo Đảng là lòng Mẹ bao la nhân từ
Khép lại ngày qua nhìn về phía trước,
Thương yêu một chữ "Đồng" ôm trùm bao la khác biệt
Giữa âm- dương xuân đến sinh thành…
Con bảo Đảng là Cha tầm nhìn xa Phượng Hoàng vượt núi
Tầm nhìn xuyên mây mù,xuyên đá núi, đại dương,
Cho con la bàn, cho con Bắc Đẩu…
Ông vuốt chòm râu bạc còn vương lửa khói chiến trường
Bảo rằng, Đảng là Mầm Xanh chọc đất đá vươn lên tỏa xanh trời đất
Một màu xanh không gì có thể hủy diệt
Tiềm tàng bốn mùa và xuân đến lại đơm hoa
Diệu kỳ như lửa trong tro và trong chính tim ta
Hồng những ngọn cờ bay mặt trời Tháng Tám!
Cháu thì bảo Đảng là Chàng dũng sĩ cừ khôi
Biết giúp người trừ ma tà và quét sạch rác rưỡi tanh hôi
Lại biết xin lỗi Dân,và sửa mình mỗi khi lầm lỗi!
Bà lại bảo Đảng là người như Bà biết kể chuyện ngày xưa,
Biết sáng tạo nên tương lai như đất trời sinh hạ mùa xuân mới,
Đảng là Bài thơ luôn tràn đầy xúc cảm từ tượng hình thắng lợi,
Đảng hòa trong Tổ quốc sáng tinh anh!
Phút giao thừa nụ hoa bổng nở cánh cười thơ trẻ
Tôi thắp hương lên bàn thờ Tổ tiên, bàn thờ Bác Hồ và những anh hùng liệt sĩ
Nhớ Mùa Xuân sinh thành nơi cỏ xanh Hương Cảng,
Đảng quang vinh
Bỗng sinh khí từ đâu hòa vào nhịp sống trái tim mình…
Tôi muốn hát lên bài ca về Đảng
Bài ca Mùa Xuân đất Việt tự Vua Hùng
Một Văn Lang- một Việt Nam bước vào Thiên niên kỷ mới
Trên đỉnh Trường Sơn vang bài hát mở đường Hồ Chí Minh vĩ đại
Đảng cầm tay Dân tộc kết đoàn
Mênh mông biển Đông, lửa sáng dầu khí huy hoàng
Thuỷ điện Sơn La, Khí điện đạm Cà Mau, Khu công nghệ cao náo nức
Thăng Long nghìn năm Rồng bay thế kỷ
Xốn xang Bến Nghé Nhà Rồng ngày ấy Bác ra đi…
Cho Mùa Xuân Tổ quốc thắm Đảng kỳ…
Cả nhà vui đón giao thừa và nghe tôi hát
Đảng là Mùa Xuân trong mỗi bước ta đi…
GỬI CÁC ANH BỘ ĐỘI
Xẻ dọc Trường – Sơn , anh đi cứu nước
Mười tám, hai mươi , tuổi đẹp nhất của đời
Bàn chân đi ra trận khắp nơi
Vai đeo ba lô , súng đạn bên người rất nặng
Tuổi 18 – 20, tuổi tràn đầy sức sống
Vì quê hương đã khát vọng lên đường
Vượt Trường – Sơn anh băng qua thác ghềnh
Rẽ bom đạn , anh lao mình tới đích
Dù hy sinh anh không chùn bước
Nhằm thẳng quân thù : Bắn , xung phong
Máu thịt anh một phần để lại chiến trường
Quyết giữ nước, con đường anh đã chọn
Giặc bắt được anh xích xiềng tra tấn
Dù hy sinh không phản tổ quốc mình
Phần máu thịt anh đã tô thắm non sông
Nước nhà độc lập có chiến công anh đó .
Biển đảo – Nơi mà hàng triệu người đang luôn bảo vệ. Biển đảo là một phần máu thịt của Tổ quốc, vì vậy có muôn vàn trái tim ngày đêm hướng về biển đảo, dành tình yêu cho những người lính biển cùng các chiến sĩ, các lực lượng ngày đêm bảo vệ chủ quyền biển đảo nước nhà. Những tưởng biển đảo bình yên với những con sóng nhẹ xô bờ, thế nhưng những ngày tháng này cả nước vẫn đang chống chịu với cơn sóng ngầm, bão giông, sóng gió chưa bao giờ lặng im trên mảnh đất xanh của Tổ quốc … Là một học sinh, bản thân em luôn mang trong tim tình yêu biển đảo, tình yêu và lòng khâm phục tới những người lính biển, những ngư dân chân chất nơi đảo xa. Có chút chạnh lòng, xót xa, lo lắng khi biển xanh dậy sóng,… em mong rằng biển đảo sẽ bình yên, rạng rỡ nụ cười. Khắp mọi miền trên Tổ quốc bao trái tim đang hướng về biển đảo, thế hệ học sinh chúng em cũng có những tình cảm đặc biệt đối với mảnh đất xanh của Tổ quốc, dành lòng khâm phục cho những người lính, những người nơi đầu sóng ngọn gió đang làm nhiệm vụ giữ gìn và bảo vệ chủ quyền đất nước. Đã có ai đó nói người lính đảo là linh hồn của biển cả, bởi tâm hồn các anh thấm đẫm vị của biển, từ làn da rám nắng đến tình yêu đều mang hơi thở của đại dương. Người lính biển đã trở thành hình tượng đẹp trên mặt trận biển cả. Với mỗi học sinh, sinh viên ý thức về tình yêu biển đảo và người lính biển dần càng lớn theo thời gian… Tình yêu ấy nở hoa và trỗi dậy mạnh mẽ theo tiếng gọi của những con sóng biển, những chuyến tàu chở người lính ra khơi, khi hòa chung nhịp đập vào những câu hát về biển. Đó là những trái tim hồng, rực lửa yêu thương và khao khát được yêu thương. Đáp lại những trái tim ấy là bao tình cảm ấm lòng của những thế hệ thanh niên trẻ và nhân dân trong miền đất liền. Tình yêu ấy được thể hiện qua những câu chuyện cảm động,trong hành trình “Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương 2011”, một sinh viên đã mang theo nắm đất từ đất liền ra Trường Sa với ý nghĩa để đảo bớt phần bé nhỏ trước biển cả. Câu chuyện đầy xúc động ấy đã gợi nhắc người ta nghĩ tới trách nhiệm hành động thật thiết thực và tích cực vì biển đảo quê hương, vì chủ quyền của dân tộc, bắt đầu cho cuộc vận động “Góp đá xây dựng Trường Sa”. Tình yêu đã viết nên những câu chuyện cồ tích. Tình cảm của người dân đất liền đối với những chiến sĩ, các lực lượng đang ngày đêm bảo vệ Tổ quốc ngày càng sâu đậm, đang in dấu trong lòng của những bé thơ trong từng lớp học, câu hát, bài thơ. Ánh mắt hồn nhiên, thơ ngây của các em cũng luôn hướng về các chú lính biển kiên cường. Hôm nay, ngày mai và cả tận sau này tình yêu về biển đảo và những người lính biến sẽ không bao giờ tắt mà như một ngọn đuốc vẫn bùng cháy mãnh liệt ngày đêm. Những câu chuyện cổ tích lại sẽ mở ra, tiếp nối và phát triển đất nước qua màu xanh của biển. Em tin chắc rằng, ở nơi biển xa các anh cũng luôn hướng về đất liền nơi những người vợ, người mẹ hay người yêu đang sống với tình cảm nồng nàn thắm thiết… với nỗi nhớ da diết của con tim. Dù chưa một lần ra thăm đảo nhưng tình yêu mà em dành cho biển đảo đã có từ thời thơ bé qua sự dạy dỗ của gia đình, thầy cô, tình yêu ấy lớn dần khi em nhận thức rõ được tầm quan trọng của biển đảo đối với quê hương đất nước, khi em biết rằng đó là máu mủ thiêng liêng của Tổ quốc ta. Tình yêu ấy nở hoa qua những nụ cười của người lính biển để em thêm yêu và quý trọng các anh hơn.
Áo trắng sân trường ôi trắng quá
Trống thời gian giục giã liên hồi
Ôm nghiêng cặp lướt qua nhau thật vội
Đâu biết mình bỏ lại sau lưng
Muôn nét tinh hoa tuổi ngập ngừng
Một tâm hồn mình từng mong đợi
Vườn ngày ấy khung trời nhung nhớ
Ta trở về mở cửa tìm nhau
Cùng nhen lên cho đượm sắc màu
Thương nghìn xưa thấm mãi nghìn sau.
(Trần Thanh Thủy)
Gửi cho anh chút nắng giớ Lý Sơn
Về với biển sóng rì rào gành đá
Cây bàng vuông mùa này xanh lá
Dưới ánh mặt trời hành tỏi vươn lên.
Đỉnh Thới Lới gió lùa mông mênh
Dõi mắt nhìn Hoàng Sa xa khuất
Cuộn chiếu, dây mây…gửi hồn vào đất
Người ra đi chờ mãi không về.
Âm vang ngày xưa chưa trọn lời thề
Thương vùng đất chịu nhiều giông bão
Sừng sững hiên ngang không hề chao đảo
Bảo vệ chủ quyền lãnh hải thiêng liêng.
Lý Sơn ơi! Con sóng dội nghiêng
Cùng nhau đón lễ khao lề tế lính
Những mộ gió, hình nhân thế mạng…
Bến bờ xa mãi gọi Tổ quốc mình.
Hàng triệu năm về trước
Tạo hóa sắp đặt
Những tảng nham thạch
Lầm lì chồng lên nhau
Và trở thành núi đá.
Giữa trời nước mênh mang cửa Đại
Ngút ngát rặng dừa xanh
Vệ Giang quanh co
Hòa nước sông Trà
Những con thuyền vào ra bến cũ.
Dấu xưa còn đây
Ta như trở về một thời quá vãng
Tựa vào tảng đá bạc màu
Ngắm nhìn phế tích rêu phong
Tự nhắc mình
Không quay lưng quá khứ.
(Sưu tầm)
Mát hơi sương mặt trời vừa thức dậy
Em tươi cười rực rỡ cả không gian
Khoác lụa hồng em diễm lệ dịu dàng
Chen trong lá xanh, màu xanh ước vọng
Nghiêng cánh mỏng em nhẹ hôn tia nắng
Dáng yêu kiều trong trắng nét tinh khôi
Hương thoang thoảng khoan thai bay khêu gợi
Quyện hồn ai, hơi ấm… nức mộng thơ
Hoa sen ơi! Em đẹp quá đi thôi…
Đất Mẹ Quê Hương Tôi
Tôi sinh ra trên một mảnh đất có tên gọi nghe có vẻ xa lạ nhưng lại vô cùng thân thương. Một mảnh đất gieo trồng lên những con người tận tuỵ giàu đức hi sinh. Quảng Ngãi hai tiếng thiêng liêng vang lên luôn khắc sâu trong trái tim tôi mà khi nhắc đến trong lòng tôi lại dâng trào một cảm xúc tha thiết. Mảnh đất nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tôi cất tiếng khóc chào đời đầu tiên, nơi đầy ấp những kỉ niệm không thể nào phai trong lòng của tôi.
Quảng Ngãi một tỉnh lẻ nhỏ nằm trên duyên hải miền trung eo hẹp, quanh năm chịu nhiều thiên tai, khắc nghiệt nhưng chính những khó khăn ấy đã tạo động lực để con người Quảng Ngãi cố gắng cống hiến hết mình tạo dựng một quê hương Quảng Ngãi như ngày hôm nay. Nơi đây có những dấu ấn hết sức huy hoàng một thời chịu nhiều đâu thương, từ những cái khắc nghiệt của chiến tranh mang lại, những đau thương mà bọn đế quốc Mĩ đã để lại một chiến tích Sơn Mĩ mà mỗi khi nhắc đến ta lại xót xa cho những con người vô tội phải chịu đau đớn một cách tàn nhẫn. Nhưng từ sâu thẳm trong đó, những khó khăn ấy tạo đã tạo ra những con người vĩ đại, đã hiến dâng cả tuổi trẻ và sức lực của mình vì quê hương đất nước. Vùng đất lừng danh với 11 vị tướng tài ba đã lập nhiều chiến công lừng lẫy trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Trương Định, đứa con của vùng đất Tịnh Khê giàu lòng yêu nước đã lãnh đạo nhân dân đứng lên chống giặc, tuy kết quả thất bại nhưng đã thể hiện được tinh thần yêu nước chống giặc ngoại xâm của con người Quảng Ngãi anh hùng. Khi đất nước chỉ vừa mới thoát khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp thì một lần nữa nhân dân ta lại bị đế quốc Mỹ xâm lược, lúc bấy giờ Quảng Ngãi lại sinh ra Phạm Văn Đồng một trong những học trò tâm đắc nhất của chủ tịch Hồ Chí Minh, từ những khó khăn, gian khổ ông đã cố gắng vượt qua và trở thành vị thủ tướng chính trực của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Qua đó ta càng thấy trân trọng hơn và yêu quý hơn những con người Quảng Ngãi, những con người đầy nhiệt huyết và giàu lòng yêu nước. Nhắc đến Quảng Ngãi không những có những người con tài ba, chịu thương chịu khó mà còn có những cảnh đẹp nên thơ, những món ăn dân dã nhưng đậm đà, tuyệt hảo vang danh khắp nơi. Từ những cảnh đẹp thơ mộng như thế đã khơi nguồn cảm xúc cho Tế Hanh một nhà thơ xứ Quảng đã tạo ra những bài thơ dạt dào tình cảm về quê hương điển hình như:
“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống dòng sông lấp loáng…”
Quảng Ngãi là sự hoà hợp của những dòng sông xen lẫn núi đồi, ghềnh thác cùng nhiều di tích kiến trúc cổ:di chỉ văn hoá Sa Huỳnh, chùa Thiên Ấn, thành cổ Châu Xa, địa đạo Đám Toái…và với nhiều danh lam thắng cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp và hữu tình như: Thiên Ấn Niêm Hà, Cổ Luỹ Cô Thôn, Thiên Bút Phê Vân…Quảng Ngãi còn được nhắc đến với những bãi biển sạch đẹp và giá trị vô cùng to lớn để phát triển thành những khu du lịch nghỉ dưỡng cao cấp. Ngoài ra Quảng Ngãi còn có những món ăn nức tiếng gần xa: “cá bống sông Trà, don, đường phèn đường phổi, mạch nha ai về Quảng Ngãi hãy ăn một lần”. Vì thế nên khi nhắc đến Quảng Ngãi ta lại cảm thấy tự hào và còn yêu hơn nơi ta sinh ra.
Tôi - một người con đất Quảng luôn luôn tha thiết với mảnh đất này. Từng con sông, từng ngọn núi, từng khúc hát mẹ ru, từng tấc đất nơi quê mình thấm dòng máu hồng những người hi sinh sẽ mãi mãi thường trực trong tâm hồn tôi. Dù sau này khi tôi phải sinh sống, làm việc nơi đất khách quê người với bộn bề lo toan chắc chắn sẽ có một lúc nào đó tôi có thể bị đánh mất đi bản chất vốn có của mình, lạc lối trong những chậc vật cuộc sống. Khi đó tình yêu quê hương và bản chất vốn có của một con người Quảng Ngãi sẽ thôi thúc tôi, giúp tôi tìm lại chính mình, tránh xa được những cám dỗ nghiệt ngã từ cuộc sống. Có người từng nói “Đủ nắng hoa sẽ nở, đủ gió chong chóng sẽ quay và đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy”. Tình yêu quê hương, đất nước đủ để tôi có thể vươn lên và giúp tôi sống một cuộc sống thật ý nghĩa đóng góp tất cả trí tuệ và sức lực của mình góp một phần nào đó vào sự nghiệp phát triển của đất nước.
( Việt Anh - Ngọc Lệ)
Lâu lắm rồi không về thăm Quảng Ngãi
Thăm quê hương nơi tôi đã chào đời
Thời gian trôi mang nỗi nhớ chơi vơi
Bao kỉ niệm của một thời thơ ấu
Thôn La Châu con đường thác gập ghềnh
Mãi uốn mình bên dòng kênh nước biếc
Quảng Ngãi tôi có mía đường ngọt lịm
Có mạch nha Đức Phổ nổi danh ngon
Những di tích hằng năm ghi sử sách
Cùng anh hùng vang bể khắp năm châu
Một Quảng Ngãi vươn mình trong gian khó
Bao đời đó đã cùng ta đi lên
Mang đến ta một niềm tin vững chắc
Để đương đầu với khắc nghiệt gian nan
Yêu làm sao mảnh đất loan màu thắm
Hoà mình vào những năm tháng vui tươi
Nay xa quê lòng tôi sẽ mãi nhớ
Một vùng đất đầy màu mỡ yêu thương…
(sưu tầm)
Người Quãng Ngãi xa quê vẫn thường nhắc nhớ:
Anh đi anh nhớ quê nhà Nhớ con cá bống sông Trà kho tiêu
Nếu là người Quảng Ngãi thì hầu như ai cũng đôi lần thưởng thức món cá bống kho tiêu để rồi khi xa quê sẽ chẳng bao giờ quên.
Đất Quảng Ngãi khô cằn sỏi đá, mùa hè thì nóng nực oi bức, mùa mưa thì dầm dề, rồi những cơn bão hàng năm vẫn đều đặn đổ vào. Vì thiên nhiên không ưu đãi, nên người miền Trung chịu thương chịu khó để có cái ăn, nhưng không vì thế mà tình người ở đây bị mất đi. Với bản tính thật thà, chân chất, mến khách vô cùng của người Quảng Ngãi nên chỉ cần một lần ghé nơi đây bạn sẽ muốn đến lần hai, lần ba và nhiều lần hơn thế nữa. Du lịch Quảng Ngãi không chỉ có nhiều danh lam thắng cảnh như: đảo Lý Sơn, núi Thiên Ấn, bãi biển Mỹ Khê và Sa Huỳnh… mà còn nhiều món ăn dân dã mang đậm nét đặc trưng của vùng đất và con người nơi đây như: don, bún bò, bánh đập, bánh bèo, ram bắp. Đặc biệt là món cá bống rim khô. Những con cá bống nhỏ rim khô mới là ngon nhất.
Cá bống sống nhiều ở đoạn sông Trà từ đuôi xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh thẳng ra biển. Đoạn này nước sông Trà trong vắt, con cá bống lủi dưới cát trắng nên thịt dai, thơm, mình thon cỡ ngón tay út. Ấy mới chính là cá bống sông Trà chính hiệu làm say lòng thực khách. Khoảng tháng 3 đến tháng 5 âm lịch, cá bống nhiều nhất, lúc này cá nhiều trứng, mập , béo ngậy. Cá bống ở sông Trà có rất nhiều loại, từ loại cá bống cát, cá bống mú, bống cằn, bống nhọn, bống găm nhưng ngon nhất vẫn là con cá bống màu vàng nhạt tuy nhỏ nhưng kho tiêu thì ngon tuyệt. Trước đây, cá bống là món ăn dân dã của người con xứ Quảng nhưng những năm gần đây thì nó đã trở thành một trong những món ăn đặc sản của Quảng Ngãi được đưa vào thực đơn của nhà hàng, khách sạn sang trọng nhưng nồng nàn hương vị của vùng sông nước. Cá bống sông Trà kho tiêu giờ đã trở thành món đặc sản nổi tiếng mà người dân mọi miền có thể cùng thưởng thức, thậm chí nhiều bà con nước ngoài cũng có thể nếm lại hương vị quê nhà nhờ vào sản phẩm cá bống kho tiêu đóng hộp. Với cá bống ngư dân thường bắt bằng ống tre. Chiều hôm trước ngư dân đem ống cắm dưới sông, sáng sớm hôm sau ra sông lặn xuống túm hai đầu xổ ra bắt gọn những con cá trong ống. Cá bống tươi rói đem về xát muối và rửa sạch, ướp muối, bột ngọt, đường, mắm, tiêu, nước màu đường khoảng 30 phút rồi cho lên chảo dầu (nếu có nồi đất thì món cá bống kho ngon và hấp dẫn hơn). Đun với lửa liu riu trong vòng 45 – 60 phút cho đến khi cá khô cong lại thì nhắc xuống. Đơn giản là vậy nhưng nếu không biết kho con cá sẽ bị nát. Cá vừa thơm vừa ngon, vừa dai dai mằn mặn ăn với cơm trắng thì ngon bá cháy. Nhưng cá ngon nhất là lúc kho lại hai ba lửa (hâm lại) thì ăn ngon hơn lần đầu, với vị cay cay mằn mặn của gia vị, dai dai thơm thơm của thịt cá ăn mãi mà không ngán.
Không chỉ để mời khách phương xa mà người Quảng tha hương trở về đều tìm đến quán ăn bát don quê. Vị cay của của ớt bay, vị ngọt dịu của bát don có màu đùng đục... từ lâu món don ăn dân dã trở thành đặc sản của tỉnh này... Thực khách đến Quảng Ngãi muốn tìm quán don nhanh nhất là đến ngã ba Cống Kiểu nằm trên đường Quang Trung, gần Trường THPT Trần Quốc Tuấn. Nếu có thời gian thì theo đường Lê Trung Đinh về đất Thu Xà (cách TP Quảng Ngãi chừng 10km) hoặc cũng theo con đường này, nhưng đến ngã tư Ba La đi về hướng bắc dọc dòng sông Trà xuống vùng Nghĩa Phú tìm đến những quán don nằm sát bên đường để thưởng thức món don. Còn muốn hỏi chuyện về don, chắc sẽ được trả lời bằng câu ca dao nằm lòng mà ai cũng thuộc:
“Nghèo nghèo, nợ nợ Cũng cưới con vợ bán don Mai sau nó chết cũng còn cặp ui"
Chuyện “cặp ui” là chuyện của một thời. Trong ký ức của người dân từng sống ở thị xã Quảng Ngãi (nay là TP Quảng Ngãi ) thập niên 1960, 1970 chẳng ai quên những gánh don bán trên đường Trần Hưng Đạo.
Thời đó, con đường Trần Hưng Đạo có xe ngựa chạy thay xe thồ. Trong mờ sương sớm, người dân hai bên phố nghe tiếng vó ngưa chạy trên đường thì cũng là lúc những nguời bán don xuất hiện. Người bán don dùng quang gánh, một đầu gánh ui đất có chứa nước don (để giữ độ nóng lâu và dùng ui đất vẫn cứ tốt hơn dùng thau nhôm nhựa) và một đầu gánh bát, muỗng và chồng bánh tráng bỏ vào bao nilông xếp cao nghều. Như đã được mặc định từ trước, người ăn gánh don nào thì quen mặt, quen hàng, người bán chẳng hề rao, ai gọi thì dừng lại, dựng đòn gánh lên mở ui múc don vào tô bỏ thêm ít củ hành tây, hành lá và chẳng quên kèm với chiếc bánh tráng, trái ớt bay (có người gọi là ớt hiểm, trái nhỏ cay xé). Khách sau khi nhận bát don bốc khói, dùng cái muỗng dằm trái ớt xiêm thong thả bẻ bánh tráng bỏ vào chỉ đủ khi bánh tráng vừa ngậm nước thì múc ăn.
Thi thoảng có thực khách bưng bát nước don lên húp sùm sụp. Một bát don chỉ 3.000 đồng. Giá mềm mà vị ngon lại dễ tiêu nên già trẻ, sang hèn đều khoái khẩu. Bây giờ, “công nghệ" nấu, bán tô don đã được cải tiến nhiều. Ở Quảng Ngãi, hàng quán bán don buổi sáng, buổi chiều và cả đêm tối. Thế nhưng, đi dọc cả tỉnh cũng chẳng tìm đâu ra người gánh don đi bán và đựng don trong ui (bằng đất nung) nữa. Thay vào đó, chủ quán nấu trong nồi nhôm. Một số quán còn xào don xong để trong bát, khi có thực khách đến thì múc ra tô đổ nước sôi vào. “Công nghệ “ này tiện lợi thì có nhưng chất lượng tô don giảm sút nhiều. Gặp khí trời động, không cào nhủi được don, một số quán dùng con hến thay don nên vị nhạt. Bởi con don khác con hến là tuy cùng có vỏ màu vàng nhạt nhưng loài don ruột có hai miếng như lá phổi màu vàng lợt, có tua hồng hồng có râu dài, nhưng hến thì không có, mặc dù họ nhà don hến cùng sinh sôi trên một dòng sông. Rồi theo thời hiện đại, con don được theo những kiện hàng ướp đá vào Nam ra Bắc. Người ta bán don theo kiểu don thì ít mà hến thì nhiều, hoặc xào don rồi đổ nước sôi có bột ngọt vào nên vị cứ nhạt. Do vậy, muốn ăn một don đúng vị của nó, thực khách hãy về Quảng Ngãi nhờ chủ quán múc cho bát don có màu đùng đục và cũng đừng nên bỏ bánh tráng sống vào mà hãy dùng như thời xưa chỉ cần bát nước don có há hành, hành tây, trái ớt hiểm và bánh tráng là đủ. Để có tô don làm hài lòng thực khách là câu chuyện dài. Mặc dù ở miền Trung có lắm sông, nhiều suối, nhưng chỉ ở hạ lưu nơi con sông Trà Khúc và sông Vệ gặp biển mới có con don. Cứ từ tháng giêng đến tháng 7 âm lịch, khi con sông Trà, sông Vệ trong xanh không có những dòng nước đục ngầu từ trên nguồn đổ về. Người dân mang nhủi (vật dụng đan bằng tre hình rẽ quạt, phía trên có cán để cầm) ra sông nhủi. Đây là nghề của cư dân nghèo. Muốn nhủi được don họ phải dầm mình trong dòng nước. Khi nhủi thì thu được cả con don lẫn con hến. Nhủi xong, người dân đem bán cho các chủ vựa, Chủ vựa bán cho các chủ quán đem rửa sạch rồi phân don và ốc, hến ra riêng. Sau đó, họ đem don chà sạch nấu nước sôi bỏ vào luộc, đãi lấy ruột don và lấy nước này nấu chừng vài chục phút là có thể múc ra tô để hầu thực khách. Tô don xứ Quảng có thừa vẻ dân dã nhưng cũng đầy phong vị, là đặc sản của vùng đất Quảng Ngãi khô cằn, đầy nắng gió và mưa lũ. Có dịp đi ngang Quảng Ngãi bạn hãy thưởng thức một bát don!